Thi thoảng chúng bay rợp trời.Mọi người bảo bạn hiền lành.Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có.