ít lâu sau, ông nảy ra một ý.Khi hành động, suy tính, người ta chỉ nhớ tới nguyên do thiệt.Người đó rõ ràng thiếu của xí nghiệp Detmer mười lăm mỹ kim, viết thư đòi nhiều lần mà không chịu trả, hôm đó đi xe lửa từ nhà lại hãng, nói không những không trả tiền mà từ rày không thèm mua hàng ở hãng nữa.Cái đó cũng đáng kể, phải không, ông?".Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích.Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông.Như vậy ích lợi hơn nhiều".Một lần ông thấy một bà khách đứng đợi tại một gian hàng mà chẳng ai tiếp bà hết.Ông ấy thấy rõ như vậy và điều đó làm cho ông vui là lẽ tự nhiên.Von Bulow tự nhún để khen ngợi, biểu dương Người, và Hoàng đế đại xá cho hết, vui vẻ truyền: "Trẫm và ngươi không nên rời nhau.