Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Đúng là chuyện thường. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Ta chờ ai đó đến hỏi ta.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.
Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.
Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.