Hãy cảm nhận sự dạt dào cảm xúc.“Năm 1834, ông phải vào tù vì những món nợ từ những vụ đầu tư kinh doanh.Tôi bị bỏ mặc mà không biết phải làm gì.Tôi sẽ không có sầu riêng thưởng thức nếu những người khác không làm cái việc mà tôi đang làm đây.Mỗi ngày, sau giờ lên lớp, tôi ở kì một mình trong căn phòng thuê nhỏ bé của mình.Ta không có cách nào khác ngoài việc học hỏi đẻ có thể tránh không gặp chúng nữa .Chắc hẳn các bạn cũng đoán ra được tình huống lúc đó tồi tệ đến mức nào vì chúng tôi sợ cha đến nỗi không dám nói với bất cứ ai về việc cha đánh đập mình, nói gì đến việc báo cảnh sát.Đi học, túi ông luôn luôn rủng rỉnh tiền và có nhiều bạn bè vây quanh.Tôi cũng có cùng cảm giác như thế.Vì dính líu vào hoạt động chính trị trong vùng, ông bị trục xuất sang một tỉnh khác và trở thành công dân bị quản thúc.
