Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn.
Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình.
Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Chỉ có 5 mẹ con nhà hổ Lâm Nhi còn uyển chuyển.
Cháu nói thế không đúng. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.