Ở đây, bạn sẽ gặp hàng trăm người có cùng cách nghĩ đến từ khắp nơi trên thế giới, nhiều người trong số họ có thể trở thành bạn bè hoặc đối tác kinh doanh của nhau. Thế nên ở đây nảy ra một câu hỏi khá thú vị: Suy nghĩ của bạn xuất phát từ đâu? Tại sao bạn lại suy nghĩ khác người ngồi ngay bên cạnh bạn? Và nếu bạn muốn nhanh chóng thay đổi, bạn đừng tin bất cứ ý nghĩ nào bạn có.
Còn với năng lực tư duy, chúng ta hiểu rằng mọi sự việc đều trung tính, rằng không điều gì có ý nghĩa ngoại trừ cái ý nghĩa mà chúng ta áp đặt cho, và rằng chúng ta sắp tạo dựng một câu chuyện và gán cho nó một ý nghĩa nào đó. Suốt một năm sau đó chúng tôi hầu như không cãi cọ vì tiền bạc, chúng tôi chỉ nói chuyện về những gì đã học được. Bạn tin rằng bạn có thể đoán biết hay cảm nhận tương lai để rồi chuẩn bị cho mọi tình huống và bảo vệ bạn khỏi ảnh hưởng tiêu cực của sự việc ấy? Suy nghĩ đó chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Thu nhập thụ động là số tiền bạn kiếm được mà không phải thật sự bỏ sức lao động. Mặc dù người nghèo khẳng định là họ luôn tìm kiếm và nắm bắt cơ hội, nhưng những gì họ làm thường là trì hoãn. Tôi nhắc lại, xây dựng tổng tài sản là cân bằng một phương trình có bốn ẩn số.
Bạn có thể đồng ý hay không đồng ý với nhận định trên, nhưng nếu bạn bỏ qua và không áp dụng nguyên lý này vào cuộc sống của mình thì ở một mức độ nào đó bạn sẽ phải nhận lãnh hậu quả xấu. Tôi quan niệm rằng người ta sử dụng tư duy tích cực để khoác lên mọi thứ chiếc áo màu hồng, trong khi từ sâu thẳm tâm hồn, họ biết là không phải thế. Họ thường bị sốc khi hiểu ra sự tác động từ những kinh nghiệm của cha mẹ đã tạo nên niềm tin và thói quen của họ về tiền bạc đến thế nào.
Cả một dòng thác những sự kiện, vấn đề, con người, cơ hội xuất hiện, xảy ra theo mong ước của người đó thông qua hàng loạt những biến cố, những cuộc gặp gỡ, những sự hỗ trợ vật chất, tinh thần rất ngẫu nhiên, bất ngờ mà không ai có thể mơ tưởng đến và lý giải được”. ” “Tôi hành động bất chấp sự không thoải mái. Hãy nhớ rằng yếu tố đầu tiên của mọi thay đổi chính là nhận thức.
Người nghèo ca thán rằng họ không đủ điều kiện để học hành và viện cớ là do thiếu thời gian hoặc tiền bạc. Không có gì lạ khi đến tuổi trưởng thành, cô luôn vô thức rũ bỏ hết tiền bạc của mình để thoát khỏi nỗi đau. Thế rồi hai năm sau, cô bắt đầu thu hoạch những kết quả đáng ngạc nhiên từ sự nỗ lực của mình.
Ngược lại, người giàu đủ quyết tâm để chấp nhận thực hiện mọi điều cần thiết cả một khoảng thời gian dài. Tôi đã tìm thấy con đường đưa tôi đến thành công, và bạn cũng có thể tìm ra. Nhưng hãy nhớ rằng sẵn sàng mạo hiểm không đồng nghĩa với việc bạn sẵn sàng chịu mất những gì mình có.
Để kiểm soát được tiền, bạn phải quản lý được nó. Cô chưa bao giờ chi nhiều tiền đến thế cho một cái áo khoác. Thật buồn cười, không biết quy luật Sức mạnh của Mục tiêu có hoạt động không?
Tôi quyết định khởi đầu một việc kinh doanh mới. Người giàu mua tài sản là thứ có khả năng sẽ gia tăng giá trị trong tương lai, còn người nghèo “mua” các khoản chi phí là thứ sẽ mất giá trong thời gian ngắn. Tôi bắt đầu áp dụng những gì đã học bằng cách làm theo người giàu, cả trong nguyên tắc kinh doanh và trong suy nghĩ chiến lược.
Ít nhất bạn cũng có thể đến một nhà hàng kha khá để thay đổi không khí. Bạn cũng có để ý một điều kỳ lạ là thời gian cần thiết để một động thái xảy ra luôn bằng với thời gian mà bạn dành cho nó? Một khi bạn thật sự mở lòng để đón nhận, bạn sẽ nhận được rất nhiều. Điều này lý giải nguyên nhân khiến một số người tự giới hạn thu nhập của họ, và tại sao một số khác tự phá hoại thành công của mình một cách vô thức.