Tại sao tôi phải vô lý đến mắc cỡ vì điều đó nhỉ? Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Chúng ta không suy nghĩ.Mà thiếu năng lực ấy - nghĩa là thiếu năng lực ra lệnh cho óc làm việc rồi bắt nó tuân lệnh - thì sống không ra sống.Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo.Và bạn sẽ bỏ được thói quen cứ 11 giờ 15 là tự nhủ: "Tới lúc sửa soạn đi ngủ rồi".Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.Nhiều người tối nào cũng ngồi rồi vì họ nghĩ rằng nếu không ngồi rồi thì chỉ có cách là học văn chương, mà chẳng may họ lại không thích văn chương.Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.
