Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Em bảo thế thì con phải gọi điện về.
Trốn học mà để bị nói. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt. Tôi chưa làm thế bao giờ. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.
Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.
Liên miên liên miên đục vào óc. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.