Nott vội vàng nhảy lên ngựa và biến mất trong màn đêm đen tối của khu rừng, phi như bay về phía cung điện của nhà vua. Đó không phải là cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận, nó là cái cây mang lại. - Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết.
Tôi đã có được cửa hàng thứ hai, thứ ba, rối thứ tư, và cứ thế. Họ biết rằng cứ mỗi năm một lần, vào mùa này, những cơn mưa hạt giống cây vô dụng và đáng ghét này lại trút xuống người họ. - Cảm ơn Người đã trả lời con.
Sid vô cùng vui mừng. Merlin ra hiệu mọi người im lặng nghe ông nói tiếp: Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ.
Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Trái với điều mà mọi người vẫn thường nghĩ, ta không ban phát sự may mắn một cách ngẫu nhiên. Cũng có thể Gnome nói đúng - vì ông ta chẳng có lý do gì để nói dối cả - và phủ thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao!
Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm một số người khác vào ngày hôm sau. - Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. - Ồ! Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm ơn Người rất nhiều! Cháu phải đi đây.
Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid. Chàng làm việc miệt mài suốt đêm không ngơi nghỉ cứ như thể điều đó có ý nghĩa nhất trên đời bây giờ với chàng là tỉa cây vậy. Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này.
Anh đã quyết định giúp đỡ Bà chúa hồ và vì thế đã giúp luôn cho cả bản thân mình. - Câu chuyện đặc biệt này đã giúp ích rất nhiều người trong mọi tầng lớp xã hội, ngành nghề, từ những vận động viên, nghệ sĩ, tới cả những nhà khoa học hay nhà nghiên cứu, kinh doanh, sinh viên, cho mọi người ở mọi độ tuổi. Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.
Quả là may mắn không bao giờ ở bên tôi. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. Chàng có nên leo lên hay không? Cho dù chàng có phát hiện được thêm điều gì trên đó nữa thì chàng cũng chẳng còn thời gian đâu để mà thực hiện.
Ta chỉ muốn hỏi ngươi một việc. Vì anh cũng chẳng còn biết phải làm gì khác nữa nên Nott quyết định đi gặp nói chuyện với Ston - Mẹ của các loại đá. Một cái cấy khổng lồ, già cỗi chiếm lấy tầm mát chàng khi đến nơi.