Khán giả thấy tôi đột nhiên biến mất. Nếu đã đến nơi rồi thì bạn phải vui vẻ và thoải mái. Trong ký ức của tôi, Bob luôn là một con người lịch lãm, tài ba và có óc khôi hài.
Chỉ cần nói là: Peter này, xin lỗi cậu nhé, chúng ta phải chuyển sang đề tài kế tiếp thôi vì thời gian sắp hết rồi. Với Harry Truman thì những gì bạn thấy ở anh ấy cũng chính là con người thật của anh. Bạn hoàn toàn có thể điều khiển cuộc trò chuyện nếu có một kiến thức sâu sắc về đề tài đó.
Nếu như Edward và Percy thu hút bằng phong cách khá tình cảm, Kunstler thu hút bởi sự mãnh liệt thì Nizer lại thuyết phục bạn ở sự chính xác và logic. Việc phát biểu ở lễ tang của Bob đối với tôi không chút dễ dàng. Rất nhiều người hỏi tôi rằng: Thế phong cách riêng của Larry King là gì?.
Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời những người bà con họ hàng thân thuộc. Nhất là khi họ bị động vì sự quá nổi tiếng của anh ấy (hay cô ấy). Ngay từ sáng sớm tôi đã véo tai bên trái, đập tai bên phải, tự nói với mình: Ráng tỉnh táo! Ráng tỉnh táo!.
Trước hết là ba điều cơ bản sau: Tôi rất kính nể Bob. Anh là khách mời thường xuyên của chương trình đối thoại nổi tiếng The Ed Sullivan, một người kể chuyện không thể thiếu trong nhiều câu lạc bộ tên tuổi.
Đến giờ phút này, khi viết những dòng chữ sau cùng của cuốn sách, tôi lại có một niềm tin mạnh mẽ hơn cả lúc ban đầu. Nghe thế Sinatra mới chịu đồng ý. Nhưng tôi không chắc là tôi có trả lời câu hỏi của ngài một cách hoàn hảo hay không
Nhiều lời đồn đại rằng Sinatra là một người hay cáu giận nhưng tôi lại thấy anh ta nói chuyện rất khôi hài. Ngoài ra, ông đang chỉ đạo những phiên tòa về một dự luật chống độc quyền, đã được tòa án tối cao thừa nhận vào thập niên 1920. Có những nền tảng không bao giờ thay đổi! Ngồi nói chuyện trực tiếp với ai đó hay chat trên mạng đều là những hình thức giao tiếp giữa con người với nhau.
Thế cũng đủ chứng tỏ bài diễn văn của Cuomo có hiệu quả như thế nào. Đôi mắt xanh của Stevenson nhấp nháy. Và không hiểu nổi sao người ta cứ thích hỏi lại chúng ta câu này: Chết thật, ban nãy anh nói cái gì thế?.
Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng. Liệu tôi có nói điều gì không phải hay không? Tôi cố trấn tĩnh và tự nhủ hãy tự tin lên, cứ nói những gì mà mình nghĩ lúc đó. Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha.
Chưa hết, thầy Cohen còn quyết định tổ chức ngay một Lễ tưởng niệm học sinh Gilbert Mermelstein. Chúng diễn ra ở những nơi đắt đỏ và người ta ào ào tới đó. Ông quan tâm đến những gì họ nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được.