Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.
Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.
Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Anh đang hạnh phúc. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Tóm lại là không được bi quan.
Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm.
Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Cái này không rõ lắm. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Cái bướu ở lưng lồi lên. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.