Max kiên nhẫn nói tiếp trong khi Jim vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu: Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng: Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:
Hay thậm chí còn tệ hơn. Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không. tất cả tài sản của mình.
- Dĩ nhiên rồi! Còn ai khác hơn là Sequoia nữa đây. Vấn đề là ở chỗ hầu hết mọi người đều nghĩ rằng may mắn sẽ đến với họ mà họ không cần phải làm bất cứ điều gì cả. Ta được biết là trong năm ngày nữa, một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này.
Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt. Sid đứng yên lặng suy nghĩ. Nhưng chỉ có hai ngươi đến mà thôi.
Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng. - Sid vẫn tiếp tục hào hứng chỉ cho Nott thấy những gì anh đã làm được - Đây là toàn bộ đá thừa và những nhánh cây mà tôi chặt bỏ trong vòng có hai ngày, bởi vì chác anh cũng biết là. Ta đã làm hết sức mình cho những điều mà ta nghĩ là đúng và cần thiết.
Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ con cú của Morgana - mụ phù thủy hắc ám. Chàng cảm thấy sung sướng và tự hào về mình. Thế bạn còn phải chờ đợi bao lâu nữa mới bắt đầu đi tìm sự may mắn của mình? Đừng trì hoãn nữa.
Giờ hãy nói cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu? Khi Nott còn đang trong giấc ngủ chập chờn chờ bình minh đến để trở về lâu đài của mình thì bỗng có một tiếng động mạnh và rất lạ làm anh giật mình tỉnh giấc. Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình.
- Nếu vậy thì anh còn ở đây làm gì? Sao anh không trở về lâu đài của mình đi? - Và điều quan trọng hơn cả là chính anh không hề mong rằng mình sẽ tình cờ tìm ra cây bốn lá mang lại sự may mắn vô tận cho mình. Một lần nữa họ lại ôm lấy nhau thật chặt.
- Đây quả là một thử thách hết sức khó khăn. Độc giả khắp mọi nơi đã chú tâm thưởng thức, chuyền tay cho bè bạn và mỗi người đều mua nhiều bản để tặng cho gia đình, người thân, đồng nghiệp như những món quà đặc biệt của sự may mắn. Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe lên:
- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Một số đề nghị ta nên tổ chức một cuộc đấu kiếm dành cho tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc. - Có lẽ ở tuổi sáu mươi như thế này thì chẳng còn ai lại muốn nghe kể chuyện cổ tích nữa, tuy nhiên tôi nghĩ chúng ta không quá già đến nỗi không còn cần nghe một câu chuyện hữu ích nữa.