Và Conant đã nhận được một bức thư phúc đáp; bức thư đến từ dàn nhạc Philharmonic ở thành phố Munich.Và có người nào đó sẽ hỏi bạn : Bạn đang buồn vì điều gì thế? hay Tại sao bạn lại cười khẩy vậy? Bạn có thể nghe được giọng nói của mình nhưng không thể nhìn thấy được khuôn mặt mình.Đó là một mỏ thông tin bằng vàng mà tất cả mọi người đều không chú ý đến.Một giảng viên khoa Tâm lý học đã tường trình lại như sau: Sau khi suy xét đến tất cả các phương án khác, cách tiếp theo là đung đưa sợi dây.Chẳng hạn, khi bạn học ở trường đại học, mất bao lâu để bạn có thể đánh giá được trình độ của một giảng viên? Sau một buổi học? Hai buổi? Hay là phải cần tới cả học kì? Một lần, chuyên gia tâm lý Nalini Ambady đã cho các sinh viên xem cuộn băng video dài 10 giây về một giảng viên (đã cắt bỏ phần âm thanh), bà nhận ra rằng những sinh viên này không gặp một khó khăn nào khi đánh giá về khả năng gây ấn tượng của giảng viên đó.Người đàn ông thứ hai là biên tập viên của một tòa báo ở một thị trấn nhỏ của Marion, Ohio.Vấn đề ở chỗ chúng ta nhận diện qua hình ảnh tốt hơn rất nhiều sự hình dung qua lời nói.Bạn phải để người ta tự phán đoán tình huống và những gì đang diễn ra.Và điều cuối cùng là nhóm thiết kế muốn tạo ra một chiếc ghế giúp cho những người phải ngồi làm việc trong khoảng thời gian dài cảm thấy thoải mái.Và trông anh ta giống như đang cố gắng nhắm bắn một mục tiêu nhỏ hơn.
