Pinkyxx

Phang em nhân viên hàng ngon cực sung

  • #1
  • #2
  • #3
  • Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.

    Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Thế mà rồi cũng ngủ được.

    Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại.

    Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.

    Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ.

    Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Còn phải dậy đi học sớm. Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.

    Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.

    Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.

    Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.

    Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap