Pinkyxx

Vợ mang bầu, anh chồng vẫn lôi ra địt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Ta không thích nổi cáu. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.

    Bác không hài lòng một tí nào. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Không, tôi không cần biết.

    Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.

    Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa.

    Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi:

    Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.

    Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Là dông dài, là ngắn ngủi. Vào ngủ tiếp đi con.

    Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.

    Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.

    Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap