Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Và rồi họ thả xe tôi ra. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.
Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh.
Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ. Nhưng đây là một trận bóng.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Con mèo lại sán vào tôi.
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh.
Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Bác cũng bị đau chân.