Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.
Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.
Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác. Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta.
Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác.
Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.
Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.
Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.
Đừng nhầm bạn với tôi. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.