Trong hai năm, mỗi năm tôi làm 5.Khi tới Trung Quốc và Ấn Độ, tôi mới nhận thấy những nỗi lo lắng về công việc làm ăn của tôi hồi ở nhà, so với nỗi nghèo nàn đói rét ở phương Đông còn là một cảnh Thiên đường.Ông chép trong nhật ký rằng ông lo lắng ghê gớm khi Tổng thống mua trong một ngày 4.Nếu vậy thì ông nhạc tôi là một tín đồ cao thượng của đạo ấy rồi.Kẻ ngu nào cũng biết vậy.Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ.Sở dĩ ông có lối văn vô cùng hấp dẫn ấy - từ trước chúng ta chưa được đọc một tác giả nào bàn về tâm lý mà vui như ông - có lẽ nhờ hoàn cảnh tạo nên.Các y sĩ đều dùng thuốc tê mà không lần nào ông phản kháng rên la.Người nầy không rời y một bước, mắt luôn nhìn vào thời biểu mà ra lệnh: "Nhặt một thỏi gang và đi.Tôi chắc họ cũng chẳng bao giờ nghĩ tới sự ấy.