Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Bà xin tôi thành thực cho biết ý kiến nên bắt chước họ không? Hai tuần sau, đàn gà tàu của bà Druckenbrod vui vẻ cúc cúc và bới đất dưới ánh sáng đèn điện. Rồi một hôm, muốn lên mặt với một tiểu thuyết gia, toio viết thư cho ông ta và cũng thêm hàng chữ ấy.
Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. Bà oán cả hai tai ông, vừa rộng vừa vểnh ra như tai voi. Nhưng nếu ông quyết giữ cái giá mới đó thì xin ông lấy một mảnh giấy và chúng ta cùng xét xem lợi và hại ra sao".
Có khi tự xét như vậy, tôi thấy đau khổ lắm, có khi tôi lấy làm lạ lùng sao đã lầm lỡ nặng nề như thế được. Bạn tự cho là hơn những thổ dân ở miền Bắc Cực nhiều lắm ư? Bạn được hoàn toàn tự do nghĩ như vậy. Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu.
Tuổi anh gấp đôi tuổi nó. Đành rằng người ta không trả nó một xu nhỏ nào hết, nhưng nó không cần. Không phải dễ, vì mình không quen người ta.
Tôi không đả động gì tới tiền mướn nhà hết. Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. Và William Lyon Phelps nói thêm: "Không bao giờ tôi quên lời nhận xét đó của cô tôi".
Ông Gaw không đòi mà được. Như vậy không nguy hiểm. Thiệt đáng tiếc, và tôi thay mặt cho hãng, xin lỗi ông.
Tôi biết một diễn giả được mọi nơi mời đến diễn thuyết. Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được. Ông Dwight Morrow, cựu sứ thần Mexique, đã quá cố, nhạc phụ ông Lindbergh, có một tài dị thường là làm cho hai kẻ thù sắp đà đấm nhau, hòa giải với nhau liền.
Lần lần gia đình của ông thành một nơi thần tiên, vì nơi đó là nơi ông thảnh thơi dưỡng sức trong sự chiều chuộng âu yếm của vợ. Ông sai một mật sứ đi hội nghị với các nhà cầm đầu châu u. Có lần một độc giả nóng tính viết thư cho ông nói rằng không đồng ý với ông về bài ông viết kỳ trước và dùng những danh từ không đẹp đẽ gì để tặng ông.
Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn. Bà ta mời chúng tôi đi coi chuồng gà. Chỉ nên nói rằng bữa cơm lần đó không được hoàn toàn bằng những lần trước thôi.
Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới. "Tôi không đồng ý với ông, nhưng tôi có thể lầm được. Bài đó chẳng hay ho gì, cũng như phần nhiều những bài diễn văn soạn sẵn.