Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.
Gió se sẽ mang vị mặn. Bây giờ đến tiết mục bể sục. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.
Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng.
Cái ghế đá này cũng buồn lây. Nháy: Chiều đi đá bóng. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.