Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất. Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có:
- James này, chính Jennifer đã giúp tớ quản lý tốt hơn. Thậm chí, anh đã không dành thời gian cho vợ vào ngày sinh nhật của cô ấy. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.
- Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. - Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Dường như họ không biết phải làm gì, hoặc nếu biết thì phải mất khá nhiều thời gian thì họ mới có thể hoàn thành công việc như yêu cầu.
Và mọi việc tệ đến mức tất cả những gì anh muốn chỉ là nhanh chóng hoàn tất một ngày làm việc để có thể về nhà và lăn ra ngủ. Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau. Họ gặp tôi vì bản thân họ đang đứng trước những mối bận tâm khác nhau: có người cảm thấy kiệt sức vì công việc, có người lại muốn tìm cách ứng phó với những nhân viên khó bảo.
Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Thật tuyệt vời, đã lâu lắm rồi bọn nhóc mới lại có dịp gặp nhau, chúng sẽ tha hồ mà nghịch ngợm! Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi.
Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh! Thông qua các đồng nghiệp, James bắt đầu nhận ra một sự khác biệt giữa hai người - một điều trước giờ chưa hề xảy ra đối với hai anh em họ.
Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy. Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết.
Và nhờ thế, sự việc đã không đến nỗi khó khăn thế này. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. - Ồ, cậu đấy ư! Tớ rất vui khi gặp lại cậu.
Jones luôn giữ được vóc dáng cân đối, cơ thể khỏe khoắn nhờ thói quen chơi golf và chạy bộ đều đặn ba, bốn lần một tuần. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.