Vì từng bước là đủ cho con rồi. Trong lúc bổ sung, tôi cũng sửa lại các từ trong bản Vvn như sanh, đường sí, diễn giả, (cây) đờn. Năng lực xuất ra để làm việc này trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, có thể dùng để nhắc hai mươi tấn than đá lên cao 90 phân.
Nó là kết tinh những lịch duyệt của cả nhân loại, cha truyền con nối biết bao nhiêu đời. Họ biết rằng tới đấy thì phải ngồi nghe mất hàng giờ những lời trách phiền bóng gió, nhưng lời phàn nàn chua xót, và hàng chuỗi những tiếng than thở dài vì số phận. Phản ứng đó rất tự nhiên, không có chi kiểm sát được".
Chúa quay lại hỏi đệ tử: "Còn chín người kia đâu?". Ông tuyên bố rằng nếu ta biết được có làm cách nào để biến đổi ánh sáng mặt trời, nước và than thành chất đường thì ta thay đổi được văn minh của nhân loại. Trước kia tôi làm việc bảy giờ một ngày, Bây giờ một ngày tôi làm 15, 16 giờ.
Trái lại chị lại có vẻ như nói: "Ồ! ít nhất thì thằng cha già đó cũng phải làm vậy chớ". Ông đáp: "Điều kiện quan trọng nhất để thành công là yêu công việc của mình, như vậy thì tuy làm hàng giờ mà có cảm tưởng mình chỉ giải trí". Cứ thế trong năm năm, ông điều động bộ máy chiến tranh khổng lồ của Anh quốc.
Hơn nữa, nếu việc đó đưa ra toà, và đăng trêen mặt báo thì sẽ tai hại cho Công ty không ít. Mà cô mỏi mệt thiệt. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe bạn hơn là sự mất ngủ.
Chiều đến lại ngủ hai tiếng trước khi ăn bữa tối. Đêm thứ tư hay đêm thứ năm tinh thần tôi rời rạc, hoang mang. Bà thắng bác sĩ Adler, vì thâu được kết quả nhanh gấp 14 lần.
Tôi chẳng hề tưởng tượng được sự ấy, nhưng nay, tôi đã nhận thấy thật tôi chẳng có gì đáng than phiền. Tôi còn nhớ ba tôi mua la con về nuôi. Nỗi ưu tư, bộ thần kinh căng thẳng và những cảm xúc hỗn loạn là ba nguyên nhân chính của sự mệt nhọc.
Nói cho đúng, đây là một bệnh viện chữa thần kinh. Chao ơi! Không bao giờ tôi quên mùi hôi ấy. Khi cha ông qua đời, các bạn bè phải góp tiền lại mua giúp cho cỗ quan tài.
Bên chồng tôi là một gia đình biết lẽ phải và tự tín. Hai nẹ con tôi nằm cạnh bên nhau trên giường. Quy tắc của tôi là không để cho thư nằm đó bao giờ hết.
Ông George Rona đến chỗ hẹn và được nhận vào làm. Hốt nhiên, tôi nghe tiếng âm nhạc. Tôi bắt đầu đau bao tử từ khi phi cơ Pháp bắn liên thanh xuống miền Tân Thạnh (1946), năm sau qua Long Xuyên, để quên tình cảnh nước và nhà tôi phải trốn vào trong sách vở, nhưng viết và đọc suốt ngày thì bệnh bao tử lại nặng thêm, mà bác sĩ không biết, cứ cho là gan yếu, uống thuốc Tây, thuốc Bắc, thuốc Nam đều không hết.