Tôi đã nói, và tôi sẽ còn nhắc lại nhiều lần nữa rằng “Chỉ lời nói không thì chưa đủ”. Hãy thử nói vậy với bản thân…Cảm giác gì đến với bạn? Đối với một số người, cảm giác như tăng thêm sức mạnh. Tôi ở đó với sứ mệnh học việc kinh doanh; Tôi rất biết ơn vì đã có cơ hội để học bằng “vé” của người khác và kiếm thêm mấy xu tiền túi để khởi đầu.
Điều đó sẽ làm người bạn của bạn bị sốc và kinh ngạc hỏi lại: “Làm sao anh biết?”. Cách đó chắc chắn sẽ đem lại hiệu quả tích cực, nhanh chóng với chi phí rẻ hơn đáng kể. Mỗi nền văn hóa có một cách suy nghĩ và tiếp cận khác nhau về vấn đề tiền bạc.
Bạn có thể bắt đầu bằng nhận thức rằng kế hoạch tài chính trong tâm thức của đối tác có thể không hoàn toàn giống như bạn. Vấn đề duy nhất đó là hầu như các nhà huấn luyện này không bao giờ lộ ra bí mật làm nên thành công và các diễn tiến đằng sau mỗi thành công của họ. Ông có khả năng làm khán giả sững sờ, tạo động lực và soi sáng cho họ.
Tất cả là nhờ cô đã áp dụng vào thực tế những điều đã học, cho dù chỉ với một đô-la mỗi tháng vào lúc ban đầu. được?” Hãy lưu ý rằng những mong muốn không thành thường khiến cho chúng ta mong muốn nhiều hơn nữa. Mọi sinh vật đều biến đổi không ngừng.
Hãy chuyển mối quan tâm của bạn từ các thu nhập “chủ động” sang thu nhập “thụ động”. Thời điểm duy nhất mà bạn đang thật sự lớn lên là lúc bạn không cảm thấy thoải mái. Vậy bạn cần làm gì để trở thành người biết đón nhận? Trước tiên, hãy bắt đầu từ chính bạn.
Trong vòng chung kết, cô bất chợt vấp phải tấm rào chắn đầu tiên và bị ngã đau. Chúng ta sinh ra để tỏa sáng. Người giàu làm việc cật lực và tin rằng họ hoàn toàn xứng đáng được tưởng thưởng vì sự nỗ lực đó, và vì những giá trị mà họ đem lại cho người khác.
Họ có sự tự tin cao độ vào khả năng và sức sáng tạo của họ. Chúng ta là những sinh vật sống theo thói quen, nên chúng ta cần tập luyện để có thể hành động bất chấp nỗi sợ hãi, sự hoài nghi, cảm giác lo lắng, thiếu chắc chắn, không thoải mái, kém tiện nghi. Tại sao vậy? Bởi con người là một thể thống nhất.
Tóm lại, “Nếu bạn muốn cất cánh bay cùng đại bàng, thì đừng bơi với lũ vịt!”. Họ sống hoàn toàn trong thế giới hữu hình. Tôi sẽ phải thực sự hiểu việc đầu tư.
Có lần một học viên của tôi, Emma, kể cho tôi nghe câu chuyện của cô. Bạn sẽ không còn lặp lại điệp khúc của người nghèo “Tôi biết rồi” nữa. Cách nghĩ đó biến họ thành nạn nhân, và làm sao bạn có thể là một nạn nhân đúng nghĩa nếu bạn được tưởng thưởng hậu hĩnh?
Mà không có mạo hiểm thì sẽ không có tưởng thưởng. 000 mét vuông cách thành phố họ sống khoảng 30 km. Vậy tôi sẽ hỏi những người đó câu hỏi đơn giản là: “Tại sao bạn phải trả hóa đơn tiền điện?”.