Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn… Cứ ngỡ mình yêu mình. Nhiễm thói ấy mất rồi.
Rồi thể hình tính sau. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Dừng lại vẫn là chơi. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Bố mẹ con cũng buồn. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.
Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy.
Cả món tinh thần cũng thế. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi.
Tôi biết là tôi rất khỏe. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút.