Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.Hai chị em cùng phấn đấu.Và cũng thật dễ hiểu.Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm.Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
