Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để. Hôm nay đi đâu? Không biết. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Chỉ còn dòng máu là hoang dã.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Và cho bạn thời gian để giúp họ nhìn thấy điều đó.
Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.
Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.