Nên cứ phải từ từ từ từ.Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.Và cô bạn ấy phá lên cười.Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.Nhà văn hôn lên má nàng như muốn vệt hồng ấy loang khắp thịt da nàng.Để sống cho xong đời.Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt.Này, mày chuyển cái bàn này lên.
