Đến lượt máy treo ngược người. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Có bon chen bẩn, ác. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ. Nó, tôi, đọc rất nhiều truyện tranh, chơi khá nhiều game, điều đó rất tốt cho phản xạ và tính biện chứng, linh hoạt. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.
Ra trường bác khao to. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Rồi hắn biến đi đâu đó.
Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Giấc mơ cũ rồi mà. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.
Tốt hơn là nên nhập vai. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai.