Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Theo cách mà bạn lựa chọn. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Tóm lại là không được bi quan.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu.
Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Nhu cầu của bạn không cao. Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.