- Xin lỗi ông, ông lầm.Nhưng tôi không trách ông đâu.Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó tới hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái đó.Anh biết, các em có ý tứ, cẩn thận lắm.Vậy mà biết bao người không chịu làm theo như vậy! Người ta tưởng rằng làm cho kẻ khác nổi giận lên là sự quan trọng của người ta tăng lên.Nào "lấy làm quý hóa lắm", nào "mang ơn ông vô cùng").Nhưng bây giờ tôi quen rồi; với lại bận việc nhiều quá, có khi hàng tuần không để ý tới những trang hoàng đó.Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng.Tôi rất ghét nói đi nói lại.Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ.
