Ngoài ra, ông còn thấy bọn quản nô chửi bới và dùng cây roi quất thẳng tay vào những tấm lưng trần giơ xương của đoàn người khổ sai, nếu họ bước đi chậm chạp hoặc không giữ được hàng. Ngày hôm sau, Arkad đến diện kiến nhà vua Sargon với phong thái tự tin, chỉnh tề mặc dù ông đã bảy mươi tuổi. Mỗi một quy luật trong năm quy luật này đều có ưu điểm riêng của nó, mà bất cứ ai cũng có thể áp dụng được.
Ba ngày sau, người đầy tớ riêng của bà Sira gọi tôi tới gặp bà. Bởi vì, một mặt nào đó, chính ông đã góp phần khích lệ, động viên Arad Gula, cũng như ông ấy đã nhiều lần động viên, khích lệ ông. Vì vậy, nếu giống như lần trước, bà Sira không cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy.
- Thật tiếc! Tôi đã trải qua nhiều kinh nghiệm thất bại chua xót, nên tôi rất sợ bị vấp ngã lần nữa. – Khôn ngoan là phải nắm bắt và đáp ứng ngay mọi yêu cầu của cơ hội khi chúng ta nhận thấy rõ kết quả của nó sẽ đem lại nhiều điều tốt đẹp. Ông Arkad âu yếm đặt bàn tay của mình lên đầu Nomasir và nói:
Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình. Một lần nữa, Babylon lại trở về với đất, nơi đã sinh ra nó. Để những nguyện vọng của mình được thực hiện, ít nhất bạn phải thành công về mặt tiền bạc.
– Và số tiền đó cháu đã gửi cho ông Aggar, người thợ làm khiên, để ông ta mua đồng. Nếu người nào muốn nắm bắt cơ hội thì phải nhanh chân lên, phải quyết tâm thực hiện đến cùng mới mong tận dụng được ưu điểm của cơ hội đó. Thấy thế, Arkad nói tiếp:
- Những kẻ đó muốn nói gì khi bảo nhà vua đang chờ chúng ta trên các tường thành? Câu chuyện của tôi là minh chứng cụ thể rằng tôi đã để vuột mất cơ hội làm giàu của mình. Quả thật, ông Nana-naid rất vui khi thấy ông có thiện chí học hỏi.
Mặc dù ở đây tính mạng của tôi được an toàn, nhưng quả thật cuộc sống của tôi gần như đang đi vào ngõ cụt. Kể từ đó, chúng không còn nói chuyện với nhau nữa. Con nghĩ, có lẽ nào trong bản thân con có linh hồn của một kẻ nô lệ.
Kho báu đầu tiên của tôi chỉ là một túi tiền rách nát và tôi thường xuyên sầu khổ vì nó luôn luôn trống rỗng. - Vương quốc Babylon xin chào mừng các ngài, những vị khách quý của đức vua. Tôi thường mang những bó thảm lớn, loại đẹp nhất theo ông chủ đến nhà Nomasir để bán cho ông ấy.
Ông vô cùng xúc động và không cầm được nước mắt. – Sharru Nada đáp lại. - Đúng thế! – Arkad trả lời.
So với một túi vàng, thì theo con, nó có giá trị gấp hàng chục lần. Bà Sira cho người đầy tớ gái đi nghỉ và bảo nhỏ với tôi rằng: - Cháu nghĩ ta đang lừa gạt cháu ư? – Ông Algamish nói tiếp – Nhưng thật ra ta đang trả công cho cháu gấp ngàn lần so với công sức mà cháu đã bỏ ra đấy, nếu cháu đủ thông minh để nắm bắt chân lý ta vừa nói.