Pinkyxx

Địt em gái nhật lồn đẹp thích thổi kèn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi tự nhủ: "Sự thất bại đó là một vố đập vào danh tiếng ta và có thể làm cho ta mất việc. Gilbert thấy đắt tiền quá, nổi xung lên. Tôi có thể kể ra một trường hợp khác nữa, một người bạn gái, cô Lucile Blake.

    Ngủ được còn gì hơn nữa? Sự bình tĩnh trong tâm hồn đã phát ra môt nguồn sinh lực mới. Tôi ráng học, chẳng bao lâu đứng đầu lớp mà không bạn nào ganh tị hết, vì tôi đã tìm hết cách giúp họ rồi.

    Vì ốm đau hoài, bà Eddy sớm nghĩ tới khoa "chữa tinh thần". Người này thụt két lấy tiền đầu cơ. Tôi cảm thấy không khí dồn vào phổi tôi.

    Những vật này đều giúp tôi sống một đời sống phong phú, đầy đủ sung sướng. "Hãy can đảm chống đối với bệnh; đừng ưu phiền nữa; làm việc gì cho khuây kho đi!". Suốt đời ông ta không bao giờ được ngủ trọn đêm!

    Tôi không có thì giờ nghĩ tới tôi, lo lắng cho tôi nữa". Lúc nào rảnh thì viết tiểu sử các danh nhân hoặc những loại sách thiết thực như cuốn bạn đương đọc đây. Chao ơi! Không bao giờ tôi quên mùi hôi ấy.

    Vậy có thể lời chỉ trích của "người ấy" không quá đáng đâu. Số tiền nợ bác sĩ tăng lên vùn vụt. Tôi rán chỉ cho ông ta rằng bức thư đó có thể sửa lại được, thì không cần đánh lại.

    Luyện cho có một lòng ham sâu xa, nhiệt liệt, muốn hiểu rõ những quy tắc thắng ưu tư. Thì cố nhiên rồi, phải không bạn? Vâng, Aristote từ xưa đã dạy ta vậy và cũng đã dùng cách ấy. Nhờ có thái độ ấy, tôi được tiếng đắc lực và khi một ông chủ cần một thư ký riêng, ông ta yêu cầu tôi giúp - vì ông bảo tôi không có thói cằn nhằn! Vậy tôi đã tìm được chân lý này: Thái độ tinh thần có một năng lực mạnh mẽ.

    Có người trả lời: "Tôi không sao theo lời ông được, vì tôi nhiều nỗi lo quá rồi". Mỗi lần bà nhà bắt được bạn không theo đúng những quy tắc trong cuốn này thì bạn để bà phạt 10 đồng. Lời bạn đã làm tôi phải suy nghĩ.

    Vậy thì tôi tin chắc bạn và tôi, chúng ta có thể diệt được ưu tư được, nếu chúng ta theo những chân lý cổ truyền mà tôi bàn tới trong cuốn này. Má tôi hỏi: "Dale, cái gì mà khóc vậy?" Tôi sụt sùi đáp: "Con sợ sắp bị chôn sống". Người ta nói nhiều về sự quan trọng của thể dục, nhưng chúng ta còn cần luyện tinh thần hơn.

    Tôi theo đúng chương trình này trong khoảng ba tháng, thành thử tôi đã bỏ được tật hay lo, sau đó trở lại làm việc bảy tám giờ như đời sống cũ. Cô nói: "Khi tôi bắt đầu làm đào hát bóng, tôi lo lắng sợ sệt quá. Khi lớn lên tôi đi làm ăn ở xa, mỗi năm gần tới lễ Giáng Sinh tôi luôn luôn gởi về ba má tôi một tấm ngân phiếu và năn nỉ hai người ăn tiêu cho sung sướng một chút.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap