- Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Đặc biệt là trong những người tài. Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Theo một cách của riêng em. Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.
Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Một số người giúp đỡ nhiều. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Người rỗng như không có lực.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.