Pinkyxx

Thử thách bất ngờ lựa chọn một thanh niên số hưởng ở phố

  • #1
  • #2
  • #3
  • Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.

    Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.

    Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.

    Rõ ràng phải đi trình báo. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói.

    Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.

    Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.

    Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Như một con rết hoặc như một con rắn.

    Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Bây giờ là 12h26 đêm. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.

    Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.

    Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap