Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.
Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.
Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.
Cá với bác gái xem đội nào thắng. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.