Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.
Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.
Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Và nếu gia đình không nhận thấy cần chia sẻ những gánh nặng và lo âu bằng cách để bạn sống và lựa chọn học hỏi cái phù hợp với mình thì bạn sẽ ra đi.
Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ.
Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả.
Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.
Là thích cái gì thì làm cái đấy. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Quả thực là hôm nay cả nhà lo.