Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.
Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép. Không có chim non ở trong.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Rồi lại êm êm lan ra. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.
Nhà văn ngồi lại một mình. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Còn lại, nó mới là hư vô.
Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Thật lòng, tôi muốn khóc.
Nhưng như thế chưa đủ. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.
Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Nhưng chờ đến bao giờ. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.