Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.
Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Ta thấy đã đủ ớn rồi.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Xôi em để trong lồng bàn.
Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Và khuôn mặt dường không cảm xúc.