Ông nói với tôi rằng khi chiến tranh thứ nhì bùng lên ở u Châu, ông gần như chết điếng, lo về tương lai đến nỗi mất ngủ.Ông Warden Laives kể cho tôi nghe chuyện một tội nhân, vốn có nghề làm vườn, bị giam trong khám Sing Sing, mà vừa hát vừa trồng rau, xén bông bốn bức tường cao ngất.000 nghề đó, và bốn phần năm nữ học sinh cũng thế.Có cái gì thì cầm cố cái đó, từ xe hơi tới đồ dùng.Hàng triệu người như cô Alice; bạn dễ thường cũng là một trong những người ấy đấy.Như trường hợp của bà Margaret Taylor Yetes chẳng hạn, một người đàn bà nổi danh nhất trong giới Hải Quân Hoa Kỳ.Chắc bạn tự nhủ: Nhưng chuyện đó có chi lạ lùng đâu? Nếu gặp hai đứa trẻ mồ côi đêm Giáng sinh, thì ta cũng thương chúng được; nếu ở Trân Châu nảng, ta cũng vui vẻ làm như Margaret Taylor Yates rồi.và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư.Ông không sao trị được hai bệnh ấy, nên ông nhất quyết lợi dụng chứng mất ngủ của ông.Tôi đã thấy thường quá đến nỗi không còn ngạc nhiên gì nữa.
