Shirley nhanh chóng thêm vào: Trong đó có cha mẹ, anh em, và ngay bản thân tôi. Hoặc người ta sẽ nhăn trán nhíu mày mãi trong cuộc nói chuyện. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp.
Không nên chia buồn bằng câu nói: Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ… Vì câu nói này là thừa. Hầu hết những người thành đạt trong xã hội đều là những người ăn nói thành công. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.
Tôi vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Ngày nay người da màu đứng đầu ở rất nhiều lĩnh vực, đặc biệt trong thể thao. Như vẫn thường khuyên các bạn rằng những gì mà ta mập mờ thì ta không nên nói, bởi vậy, tôi không nói cái gì liên quan đến thương thuyền cả.
Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Bài nói của bạn ngốn bao nhiêu thời gian? Chỗ nào cần lên giọng? Chỗ nào cần xuống giọng? Lúc bắt đầu có cuốn hút và khi kết thúc có khái quát lại vấn đề không? Sơ sài hay sâu sắc? Bạn đã thật sự cảm thấy tự nhiên và thoải mái khi nói hay chưa? Nếu cần hãy tập nói trước với người thân của bạn và nhờ họ góp ý. Thái độ đứng đắn, chững chạc cũng là một yếu tố quan trọng không kém.
Trước khi nói những lời như vậy, tại sao bạn không nghĩ rằng khi nghe nó tang chủ còn xốn xang đến chừng nào. Bởi ngày nay, chìa khóa thành công trong cuộc nói chuyện là sự thích hợp (relevance). Cách đây mười phút người ta đã đặt cho tôi một cái tên mới.
Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941. Và dù trò chuyện theo kiểu cổ điển hay hiện đại, bạn cũng phải biết nói như thế nào cho có duyên, cho vừa lòng đẹp ý. Và không quên nhắc Benny một lần nữa: Nhớ nghe chưa Đừng cười.
Chỉ có năm từ, rõ ràng, rành mạch: Đây là nghề phát thanh! Cho dù ở bất cứ tình huống nào đi nữa, phái nữ cũng không được phép đi trước phái nam. Tôi kể lại câu chuyện này không phải chỉ để bạn cười giống Benny.
Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán. Dịp nọ, hai anh chàng đều được Jeanette MacDonald mời dự một bữa tiệc vào tối Chủ Nhật. Hãy đặt những câu hỏi mà mọi người đều có thể nói lên quan điểm riêng của mình.
Cố lên nào Larry! Và tôi chợt nghĩ ra một ý. Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Hai tiếng Xin chào được thốt lên lập bập và nhỏ xíu.
Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị. Boom-Boom chào đón tôi với một nụ cười lớn hết cỡ: Chúng tôi rất vui sướng khi thấy anh đến! Và thất vọng cho chính bản thân tôi.