Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng.
Josh hoàn thành công việc đúng hạn, nhưng James vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra Josh đã vượt quá giới hạn thẩm quyền của mình khi thực hiện những việc mà James đã giao. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư.
Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu
Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Và ai cũng cảm kích khi được James xác định rõ thời hạn công việc. Và James sung sướng ngắm nhìn gương mặt rạng ngời hạnh phúc của vợ trong vòng tay mình. Giờ đây anh không còn phải chịu vô số những áp lực để có thể đảm đương những vai trò khác nhau trong cuộc sống.
Tuy nhiên, tớ đã giao cho các nhân viên của mình một số công việc và họ cũng đã làm rất tốt. Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. - Chẳng có lý do gì mà cậu phải làm lại từ đầu cả.
"Mình phải chấm dứt tình trạng kiệt quệ này! Mình phải thay đổi. Anh dành nhiều thời gian hơn cho từng nhân viên để đảm bảo họ hoàn toàn hiểu rõ công việc được giao. Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế.
Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà. Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai.
James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn. - Josh không đợi James phải nói ra điều đó.