Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.
Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.
Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào.
Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.
Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Nói dối! Ừ, nói dối, nhưng con người có lúc không nên đối diện với chính mình.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Khán giả sôi động phết. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.
Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi.