Sáng được bác cho ngủ bù. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó.
Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Bởi cô ta làm giáo viên.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế.
Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Thêm nữa, không có hứng thú. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.
Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.