- Đó là cả một gia tài khổng lồ. Chàng ngồi xuống sát ngay mảnh đất của mình chăm chú nhìn và chờ đợi. Câu chuyện may mắn này đã đến với cậu rất tình cờ.
Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình: Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Nott vô cùng tức giận.
Anh cảm thấy mệt mỏi khi nghe mọi người đều nói những điều như nhau về cây bốn lá. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Thời gian chậm chạp trôi qua làm sự nóng lòng của Sid tăng lớn như lửa đốt.
Chàng mơ thấy nó mọc lên đẹp rực rỡ ngay giữa mảnh đất tươi mới, đầy nước và đã được loại hết đá cục. Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi, vì vậy quyết định làm gì trong hôm nay là rất quan trọng. Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chạy đi săn đuổi vài sinh vật hay con thú kỳ lạ.
Tôi đã ra đi và không bao giờ trở lại. Chàng điều khiển con ngựa bạch mã chạy từ từ về nơi có mảnh đất của mình. Tuy nhiên Sid vẫn quyết định leo lên núi.
- Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Đừng tin vào những ai đang cố bán hay truyền nó cho bạn. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi.
Chúng túa xuống mọi sinh vật kỳ lạ của khu rừng Mê Hoặc, xuống cả thần Gnome, Bà chúa hồ, Nữ hoàng Sequoia, Ston - Mẹ Đá. Một cái cấy khổng lồ, già cỗi chiếm lấy tầm mát chàng khi đến nơi. Mụ muốn có cả hai điều: trước tiên mụ muốn Nott giết chết Merlin, và thứ hai mụ muốn lừa Sid đi khỏi nơi này để mụ có thể chiếm được Cây Bốn Lá thần kỳ trong trường hợp nó sẽ mọc đâu đó trong khu rừng này.
Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình: Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột : Sự việc trở nên phức tạp rồi đây! Trong khu rừng Mê Hoặc chẳng có nơi nào có thể lấy được nước ngoại trừ nơi đây.
Đó là một cảnh tượng đáng kinh ngạc. Chàng biết ngay đó là chính là Sequoia. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không.
Cảnh hồ trông tuyệt đẹp. Tôi không thuộc loại người thích sự an nhàn. Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời: