Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn.
Về danh tiếng và giá trị. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Tớ không biết và tớ cũng biết.
Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.
Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng.
Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Tôi không hề phản đối. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).
Người giàu làm khổ người nghèo, người nghèo cũng làm khổ người giàu. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà.
Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Nhưng mọi người thì khác.
Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.