Là ích kỷ, rất ích kỷ. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Cười vui cho dễ sống.
Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ. Tôi cười khùng khục trong họng.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.
Phải hết sức giữ gìn. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.
Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.
Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Ờ, lúc ấy thì chúng lại chả tống tất cả các cậu vào lao ngục, rồi cho đói khát, rồi tra tấn, cưa chân, cưa tay, cho các cậu cảm giác đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng tột cùng. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.