Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.
Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.
Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Vứt béng cái chuyện này đi.
Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Nhưng mà tôi bỏ học. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ.
Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Những cái tát của cát.
Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm. Tôi chẳng biết nghĩ đến ai…
Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Người yêu càng quí chứ sao. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.