- Khoan đã! – Ông dừng lời, đưa cao một cánh tay chỉ vào màn đêm rồi chậm rãi tiếp lời. Đây là một trong những công trình xây dựng đầu tiên có tầm mức vĩ đại được biết đến trong lịch sử loài người. Cổ họng của bọn ông khát cháy nhưng vẫn không thể nào uống nước được, bởi nước uống lúc nào cũng nóng như vừa mới đun sôi vậy.
Anh ta chỉ muốn có thật nhiều tiền để tiêu xài. Nhưng có lẽ anh sẽ chết vì những trận đòn của họ trước khi chết vì gãy sống lưng đấy. Con nên làm công việc mà đáng lẽ ra cha phải làm khi ở vào độ tuổi của con.
Nhưng tuyệt nhiên không có ai mời anh một miếng nào. Dừng lại một chút, ông nói tiếp: Trong khi, hai bà trẻ hơn thì cười mũi và xem tôi như một trò tiêu khiển.
Có lẽ ông ấy đã quá già. - Chính tôi cũng đang ngồi riêng ra trong ngôi nhà của mình. Nhưng vì bà ấy mang vật này đến để bảo đảm, nên tôi không thể từ chối được.
Tuy nhiên, số vàng đó đã đem lại cho con nhiều bất hạnh. Chờ khi đám đông tản bớt, ông mới tiến đến gần. Ngày tháng cứ thế trôi qua, số tiền ông tích lũy được ngày càng nhiều.
Bà không ngờ đứa con trai của mình đã phải chịu nhiều khổ cực, vất vả như thế. - Nếu anh tin tưởng ở tôi, tôi sẽ mời anh tham gia vào một kế hoạch sử dụng vàng rất hiệu quả. Lúc ấy tôi còn chưa làm nghề kinh doanh mà hàng ngày vẫn đi làm công cho người khác để nuôi sống bản thân và gia đình của mình.
Nếu không, tôi sẽ luôn sống trong tâm trạng khổ sở, dằn vặt. Số hàng hóa còn lại quá kém chất lượng, khách hàng không muốn ghé đến cửa hàng nữa. Từ số tiền kiếm được hàng tháng, con hãy trích ra một phần mười để tham gia vào những cuộc đầu tư kia.
Thời gian đầu, ông làm việc rất hăng hái. Ông bỏ ý định muốn mua bầy dê đó, nhưng không có tiền, nên đến hỏi vay tôi. Vì vậy, bằng một chút khôn ngoan tôi đã nhận định rằng, nếu muốn đạt được thành công, tôi cần phải có thời gian và học hỏi thêm kinh nghiệm sống.
- Tôi ư? Hiện tại tôi đang làm đồ tể. Nếu bạn đặt ra nhiều tham vọng vượt quá khả năng của mình thì chắc chắn bạn sẽ không thực hiện được, mà có khi còn chuốc lấy sự chán nản và những suy nghĩ tiêu cực. Cho đến một này, tôi nhận ra những món nợ tuy nhỏ nhưng cộng lại thành một con số rất lớn và tôi không thể trả hết được.
- Cháu đã cho ông chủ lò gạch Azmur vay số tiền đó. - Còn tại sao nữa? Đó là vì khi tôi tỉnh mộng và nhớ ra cái túi của mình đang lép xẹp, thì cảm giác bất mãn chợt ùa đến vây bọc lấy tôi. – Ông bối rối nói với ông Arad.