Pinkyxx

Con dâu chăm sóc bố chồng bại liệt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Có lẽ mình nên im lặng. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.

    Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Cũng có lần vụt nhưng với da thịt nó thì chỉ như muỗi đốt gỗ.

    Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.

    Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.

    Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Lải nhải cũng là chơi.

    Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Bác nói chuyện với cháu. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông.

    Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.

    Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.

    Và có một cái đầu luẩn quẩn. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.

    Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap