Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.
Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Mấy ý tứ chợt ngân nga:
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.
Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư. Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn. Sao lại xé sách hở con. Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau.
Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Tôi để mẹ dắt tôi đi.
Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực.
Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Cái thùng rác lở loét hơn. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Dẫu không phải không có lúc buồn. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.